
Gần vào hè đã nghe ko khí nóng bức ko chịu dc nhất là vào buổi sáng, đã vzậy lại hay cúp điện mới điên làm sao. Vzậy mà từ giữa trưa trở về chiều, ko khí có fần mát dịu, hơi tí gió…lại hơi hơi lạnh…Cũng thik thật…
Sáng nay ngủ dậy…rảnh ko…lướt nét. Đọc mấy bài báo nghe cũng hay hay thú vị…cảm xúc dồi dào…mún viết tào lao…uh thì có ai đọc đâu mà. Mọi người có đọc thì cũng chỉ là lướt wa thui. Chỉ có người viết mới hiểu dc là mình viết gì, nói thì nói vzậy thui chứ thỉnh thoảng người viết cũng ko hiểu mình viết gì, giống như là “fút xuất thần” ý mà. Lại tào lao rùi…uh chứ có gì đâu mà viết. Nghe tâm hồn lạ lẫm, đời bỗng zui bỗng bùn, chính xác hơn là ta lúc nắng lúc mưa…Cũng hay, nếu con người cứ bình lặn và thanh thản hoài chưa chắc cuộc đời đó thú vị, fải như ta nè, đắng cay ngọt bùi từng trải hết. Chà chà ! Nghe mới lý sự cùn làm seo…haha…cười cũng chỉ cười một mình thui, có ai bên ta lúc này đâu…người ta đi theo người ta…còn ta ngồi đây bùn bùn như con chuồn chuồn, chán như con dán…còn gì chán hơn ta…bên người ta nghe mùa xuân ngập tràng, ta zui zẻ, yêu đời và như công việc này, cuộc sống này thêm xanh tươi, trái tim ta reo ca…zui như chưa từng dc zui…Vzậy mà người ta nào đâu hay bít, chỉ mình ta gặm nhắm nỗi bùn ( Cái câu này nghe cũ rik, mặc kệ, đang bùn mà, copy lun)…Ta cũng chẳng hiểu nổi trái tim mình…nếu như ai đó nói rằng điều khiển dc trái tim, ta xin theo fò học đạo. Trùi ui, tim ta như mún nổ tung, ta biết người ta đang zui zẻ, yêu đời, đang happy với người ta khác, ta giả vờ chúc mừng , cũng ra vẻ happy với cái gọi là “happy” của người ta nhưng ta bít rằng ta đang dối lòng mình, ta hờn ghen nhưng người ta nào bít. Người ta vô tư, người ta ko bít …trùi ui…lại bùn như con chuồn chuồn...Ta ko thể lý giải nổi tình cảm ta dành cho người ta là gì, nhưng chỉ bít rằng ta bùn với cái nỗi bùn của người ta, thấy người ta zui ta cũng zui, thấy người ta đau tim ta như mùn nghẹn lại và nước mặt chực chờ rơi, ngày thiếu vắng người ta ta như ko sức sống…nỗi bùn thêm chồng chất….gọi là gì? Tình yêu chăng? Chẳng biết nữa . Nhưng nếu là yêu thì đáng lý ra ta ko nên yêu người ta nhưng trùi ui làm sao mà nói chuyện với con tim ta cái “lý lẽ” đó…Ui con ti bé nhỏ tội nghiệp của ta.Mùa hè đang đến cũng đồng nghĩa với việc ta sẽ xa người ta…xa và thật xa…..thật xa…Ta ghét mùa hè, mùa của nóng bức, mùa của những cơn mưa dù ta yêu mưa, nhưng nó lại gợi cho ta bao nhiêu nỗi bùn, đời ta có bao nhiêu, chỉ mới hăm tuổi đời nhưng mà lý sự ghê wé…uh lý sự thì có seo đâu…ai mà chưa 1 lần….chưa 1 lần….thấy mình chợt ngốc vô hạn…
P/S: Đừng cười nếu bạn tình cờ lướt vào blog của ta, đọc những dòng ngốc xít này. Hãy cầu chúc cho ta…cho 1 kẻ ngốc đang yêu, 1 tình yêu ko đúng chỗ.
0 comments:
Post a Comment