Ghé blog nhỏ bạn...nghe zui zui. Chúc bạn hạnh phúc...cô bạn nhỏ của tui. Love
»» read more
Nhiều chuyện sảy ra wé, đã thật cố gắng...
»» read more
Có điều gì đó vừa vụn vỡ trong lòng. Có fải mình đã wá cầu toàn ko?
»» read more
Lúc nào nó cũng tự hào mình là người mạnh mẽ và độc lập. Nhưng thỉnh thoảng cũng thấy bùn và nhàm chán. Có cảm giác nó đã bỏ fí mấy năm trời. Khoảng thời gian ko ít để làm dc những gì? Chẳng có gì? Uh...
Sáng nay cafe với nhỏ bạn xong liền nổi hứng...mún uốn tox. Uốn xong về nhà nhìn...kinh wé liền nhờ pà chị cắt ngắn lên. Trùi à ! mái tox vốn dĩ đã ngắn cũn cỡn giờ càng ngắn hơn, ngắn kính dị Mỹ. Từ lúc cắt tox xong đến giờ sao mình cứ bứt rứt ko yên vzậy ta, cảm thấy ko tự tin chút nào, giờ bít fải làm sao đây, vuốt keo lên càng kinh dị nữa, làm này ko xong làm kia ko yên, nhìn sao cũng...xấu hoắc, đúng là để kiểu cũ như trước nhìn...dzễ zương hơn rất nhiều (tự khen - à ko nhỏ bạn cũng nói vzậy ) Ay za, chán wé đi à, đúng là SỰ LỰA CHỌN SAI LẦM mà. Hối hận wé đi...hichic, nhớ mái tóc cũ wé đi hà...(T_T)(T_T)


thui lấy hình củ ra ngắm cho đỡ...tức hichic
»» read more
wên mất 2 ngày ko viết blog, thui thì coi như là gợp chung 3 ngày vào bài này vzậy

Ngày thứ 10 rùi, mừng wé.

Một ngày nữa wa rùi, ui thời gian ui, sao mà lâu wé đi, mau mau giùm tí coi

Bà sẽ cười nếu bít dc vừa chát với bà mà tui vừa khóc đúng ko? Khó hiểu thật. Đúng là tui rất rất nhớ bà. Nhớ chết đi dc. Về lẹ lẹ giùm coi.

Một ngày mới tốt lành cho cả tui và bạn. Love all

ko thể hiểu nổi nhóc Hiến mún gì nữa

Trời mưa lâm râm cả ngày chán chít

Hôm nay sảy ra nhiều chuyện wé. Hiệp có ý định xin nghỉ làm. A Trường thì bỏ nhà đi. C Hiền thì xin về sớm. Hiến xin nhận lương sớm ko cho thì...giận...đủ thứ chuyện trên đời chán wé

10h15. Giờ này chắc bà chị H, nhỏ T và nhóc T đang chuẩn bị ...ngủ. Chỉ còn mình nó ngồi đây đối diện với chính nó, với bao suy nghĩ ngổn ngang. Khi nãy nó có chạy ra ngoài, ngửa mặt nhìn lên trời, nó thấy hình như hôm nay trời xa hơn, sâu hơn và mù mịt hơn, ánh đèn đường vẫn vô tư toả ra ánh sáng vàng vàng dễ chịu, ko bít dưới chân nó, có 1 con nhóc đang ngước nhìn lòng nghĩ ngợi bâng khuâng. Thỉnh thoảng những hạt mưa lất fất rơi vào mặt, cảm giác cũng hay và ngộ ngộ...Giờ thì ấm rùi, nó đang ngồi trong văn phòng, mắt chằm chằm nhìn vào cái màn hình vi tính, lòng nghĩ ngợi mông lung, chốc chốc lại gõ gõ lên cái bàn fím...và bi h thì nó lười rùi, stop here, đi ngủ thui, ko viết lung tung nữa. uh thì đi ngủ thui. sao nói đi ngủ mà cứ viết hoài. viết thì có seo đâu, anh3 hưởng hoà bình thế giới ah? ko có nhưng nói thì làm chứ ngồi hoài à. kệ, ghen tị hả---------tào lao, ngủ đi nhóc con à ! ok ngủ thui, bibi, c u 2mr

Đang nằm xem tivi với bà chị, bỗng giật mình nhớ ra mình còn việc chưa làm nên ngồi dậy tìm chìa khóa đi mở cửa văn phòng...hehe, giờ này thì mọi người chắc cũng ngủ say, nhỏ T đi chơi với bạn,...mình nó bùn hiu, chán ơi là chán... Xem nào ngày hôm nay có gì? Trời mưa từ sáng tới tối, hên là mưa lâm râm chứ nếu mưa to thì chán chết, có điều ko có khách bùn wé...thỉnh thoảng cũng có vài khách vào chơi nét....Thui bùn ngủ rùi, viết tào lao ít dòng rùi zọt lẹ...có gì ngày mai sửa lại cũng dc mừ hehe. good9

1 tay cầm chìa khoá văn phòng, 1 tay che dù, nó lầm lũi đi vào màn mưa bao quanh là bóng tối đen kịt bỏ lại sau lưng tiếng nhỏ bạn đang chiên gì đó trong bếp nó lọ dọ đi về hướng văn phòng, nó chợt rùng mình vì cái lạnh thấu xương của mùa mưa, của không khí lạnh ngấm vào da thịt, khẽ rùng mình nó vẫn tiếp tục rảo bước mặc cho dưới chân ướt nhũng những vũng nươc nhỏ. May wá vẫn còn kịp, chưa wa khỏi ngày hôm nay. Số là nó dự định mỗi ngày sẽ viết 1 entry kể từ ngày hôm nay - chỉ để viết về 1 người, hay ít nhất là nó cũng mún nghi lại những gì nó đã trải wa hôm đó. Chỉ là viết để viết vzậy thui, viết cho mình nó đọc, thỉnh thoảng ko có gì làm thì đọc lại những dòng entry nó cũng thấy giống như là 1 người bạn đồng cảm, những gì mà nó ko thể tâm sự dc với ai. Chính xác là nó khó hiểu, mà cũng chẳng 1 ai mún hiểu con người nó làm gì. Nó là vzậy, kỳ lạ ngay với bản thân mình. Nhiều khi nó cũng ko hiểu nổi chỉnh mình thì còn trách ai ko hiểu dc nó. Như lúc này đây, nó ko hiểu sao vì 1 người mà nó lại trở nên như vzậy. Nó tự hỏi ko biết cái ngày mà nó ra đi, sống xa gia đình thì có ai vì nó, nhớ nó mà khóc đến sưng húp cả mắt ko? ba nó? mẹ nó? bà nội nó? ông nội nó? anh em nó? hay bạn bè nó? tất nhiên là ko rùi hay ít nhất là theo những gì nó biết thì ko có ai vzậy cả? Càng nghĩ càng lạ lẫm với bản thân mình. Nhớ ngày nhỏ đi, ngay từ buổi sáng sớm đi cafe với mọi người mắt nó đã hoe hoe đỏ, chỉ cần nghĩ tới sắp fải xa nhỏ là nó đau cả lòng,.........ngày hôm đó...từ từ thời gian càng xích lại, nó ước gì nó có...fép để níu giữ thời gian, chỉ còn vài tiếng nữa là nhỏ đi rùi. Nó chẳng bít làm gì...chạy ngay vào phòng, đóng cửa và khóc...sưng cả mắt...nhỏ bạn gõ cửa và mắng là...mê ngủ. Mô fật vzậy cũng đỡ. Nó cố tỏ ra là người mạnh mẽ, nó làm bộ zui zẻ tươi tỉnh khi rửa mặt thật sạch nhưng làm sao giấu dc khi mắt nó đỏ hoe...Chỉ cần nghĩ đến nhỏ đi xa 4 tháng, thật là ko thể chịu nổi thời gian lâu như vzậy............Nhỏ lên tàu, nó đã cố kiềm nước mắt cho nhỏ bạn yên tâm....quay lưng đi, nó cố cắn môi cho tiếng nấc ko bật ra, nó ko mún những nhỏ bạn còn lại bít nó đã khóc.... Hôm nay thì ổn rùi, nhỏ đã tới New York an toàn, cũng bớt lo fần nào, thời gian ơi trôi nhanh nhé, để nó mau gặp lại nhỏ bạn yêu thương - nó thầm ước, thầm cầu nguyện và nở một nụ cười, vì nó biết nhỏ cũng chẳng zui gì nếu nó cứ bùn như vzậy.......Vzậy nhé người bạn thương yêu....Gởi đến bạn những gì tốt đẹp nhất. Chỉ là 4 tháng thui mà, cũng nhanh thui, và bọn mình lại gặp nhau.......

Sáng ngày 29, cả cty kéo nhau lên đường đi chơi, công viên Nước Đầm Sen thẳng tiến. Ngày 30 đi Tây Ninh.........làm biếng viết chi tiết wé, thui post mấy tấm hình lên khoe pà kon nì. Nhưng chỉ là hình ở Tây Ninh thui,vì khi chơi ở công viên nước ai cũng trượt nước nên ko thể chụp hình dc.........hehe.





































Subscribe to:
Posts (Atom)