Hôm nay khoe tiếp hình ở Huế nè.......đi có 1 mình nên ko ai chụp cho tui hết, fải nhờ người ta chụp đó.......thông cảm hen...... PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket PhotobucketPhotobucket Photobucket PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
»»  read more



Do bận wé ko có thời gian post lên, hôm nay post ít tấm ảnh chuyến đi Hội An đầu tháng 4 lên khoe các bạn nì, vì lý do đi 1 mình, nên tui toàn chiúp phong cảnh ko?mấy tấm nì là tui nhờ người khác chụp giúp đó, tui chỉ post mấy hình.......có tui thui, chứ mà post cả chuyến đi thì ko có thời gian đâu........Đây là hình về Mỹ Sơn đó, các bạn xem có đẹp ko nhé. Khi nào rảnh tui post tiếp hình ở Huế nhen.xox PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket
»»  read more



Say rùi, nó đi sinh nhật về và say bí tỉ, nói say bí tỉ thì cũng chẳng đúng vì người ta say bí tỉ thì đâu có mà ngồi đây viết tùm lum như thế này. Uh thì có gì đâu, say thì say mà viết thì viết. Khốn nạn...có loại người hốm nạn tồn tại trên đời này sao?hẳng biết nó có fải thuộc hạng người khốn nạn ko? Đôi lúc nó thấy mình cũng khốn nạn thật...nhưng mà người ta lị hốn nạn hơn........haha...cho đáng đời nó...cũng chẳng tội nghiệp làm gì và cũng chẳng lấy làm lạ lẫm. Trước khi đi nó biết là nó sẽ thấy những gì, chịu đựng những gì. Khốm kiếp...........thui chẳng bùn làm gì.........Nó đang yêu 1 người, chỉ có người đó mới đáng để nó bận tâm...trên đường về nhà, nó chạy nhanh kinh khủng, cứ cắm đầu chạy như điên, mắt nó liêm diêm, và thầm mong nó sẽ đâm đầu vào gốc cây hay trụ điện nào đó chết cho rồi, chết ko kịp trăn trối, ko kịp biết mình đã đau như thế nào, vzậy mà nó ko chết, vẫn chạy băng băng về tới nhà............mấy chục cây số.... quang đường đủ xa để giết chết 1 con người mà sao nó ko chết nhỉ? Chết có gì là ghê gớm..........cũng đơn giản thôi mà................
»»  read more



Gần vào hè đã nghe ko khí nóng bức ko chịu dc nhất là vào buổi sáng, đã vzậy lại hay cúp điện mới điên làm sao. Vzậy mà từ giữa trưa trở về chiều, ko khí có fần mát dịu, hơi tí gió…lại hơi hơi lạnh…Cũng thik thật…

Sáng nay ngủ dậy…rảnh ko…lướt nét. Đọc mấy bài báo nghe cũng hay hay thú vị…cảm xúc dồi dào…mún viết tào lao…uh thì có ai đọc đâu mà. Mọi người có đọc thì cũng chỉ là lướt wa thui. Chỉ có người viết mới hiểu dc là mình viết gì, nói thì nói vzậy thui chứ thỉnh thoảng người viết cũng ko hiểu mình viết gì, giống như là “fút xuất thần” ý mà. Lại tào lao rùi…uh chứ có gì đâu mà viết. Nghe tâm hồn lạ lẫm, đời bỗng zui bỗng bùn, chính xác hơn là ta lúc nắng lúc mưa…Cũng hay, nếu con người cứ bình lặn và thanh thản hoài chưa chắc cuộc đời đó thú vị, fải như ta nè, đắng cay ngọt bùi từng trải hết. Chà chà ! Nghe mới lý sự cùn làm seo…haha…cười cũng chỉ cười một mình thui, có ai bên ta lúc này đâu…người ta đi theo người ta…còn ta ngồi đây bùn bùn như con chuồn chuồn, chán như con dán…còn gì chán hơn ta…bên người ta nghe mùa xuân ngập tràng, ta zui zẻ, yêu đời và như công việc này, cuộc sống này thêm xanh tươi, trái tim ta reo ca…zui như chưa từng dc zui…Vzậy mà người ta nào đâu hay bít, chỉ mình ta gặm nhắm nỗi bùn ( Cái câu này nghe cũ rik, mặc kệ, đang bùn mà, copy lun)…Ta cũng chẳng hiểu nổi trái tim mình…nếu như ai đó nói rằng điều khiển dc trái tim, ta xin theo fò học đạo. Trùi ui, tim ta như mún nổ tung, ta biết người ta đang zui zẻ, yêu đời, đang happy với người ta khác, ta giả vờ chúc mừng , cũng ra vẻ happy với cái gọi là “happy” của người ta nhưng ta bít rằng ta đang dối lòng mình, ta hờn ghen nhưng người ta nào bít. Người ta vô tư, người ta ko bít …trùi ui…lại bùn như con chuồn chuồn...Ta ko thể lý giải nổi tình cảm ta dành cho người ta là gì, nhưng chỉ bít rằng ta bùn với cái nỗi bùn của người ta, thấy người ta zui ta cũng zui, thấy người ta đau tim ta như mùn nghẹn lại và nước mặt chực chờ rơi, ngày thiếu vắng người ta ta như ko sức sống…nỗi bùn thêm chồng chất….gọi là gì? Tình yêu chăng? Chẳng biết nữa . Nhưng nếu là yêu thì đáng lý ra ta ko nên yêu người ta nhưng trùi ui làm sao mà nói chuyện với con tim ta cái “lý lẽ” đó…Ui con ti bé nhỏ tội nghiệp của ta.Mùa hè đang đến cũng đồng nghĩa với việc ta sẽ xa người ta…xa và thật xa…..thật xa…Ta ghét mùa hè, mùa của nóng bức, mùa của những cơn mưa dù ta yêu mưa, nhưng nó lại gợi cho ta bao nhiêu nỗi bùn, đời ta có bao nhiêu, chỉ mới hăm tuổi đời nhưng mà lý sự ghê wé…uh lý sự thì có seo đâu…ai mà chưa 1 lần….chưa 1 lần….thấy mình chợt ngốc vô hạn…

P/S: Đừng cười nếu bạn tình cờ lướt vào blog của ta, đọc những dòng ngốc xít này. Hãy cầu chúc cho ta…cho 1 kẻ ngốc đang yêu, 1 tình yêu ko đúng chỗ.

»»  read more



Sinh nhật nhỏ bạn trong cty, mọi người kéo nhau đi sau 1 ngày làm việc, khá trễ so với những buổi sinh nhật bình thường. Trùi ui zui kinh khủng....wuậy tưng bừng hoa lá cành, karaoke, nhậu nhẹt đến 2h sáng. ...zui như chưa từng dc zui, tối nay lại 1 sinh nhật khác của bạn ...ui...ko bít có đi sớm dc ko đây...bận làm, nhưng sẽ cố gắng đến mức có thể...Chúc nhóc Jen tuổi mới với nhiều niềm zui, may mắn, sức khoẻ nhé nhóc

»»  read more



N nghỉ làm, bao trùm lên cty 1 màn u ám, cảm giác nặng nề hiện lên từng khuôn mặt. Dù sao đó cũng là sự chọn lựa của N, có lẽ như vzậy sẽ tốt hơn cho N và cũng tốt hơn cho cty. Mún thay đổi bộ mặt cho cty, ít nhất là bên fía NV... thấy lộn xộn wá...có mấy chị em sống và làm việc với nhau, ước gì ai cũng hoà đồng, hết lòng vì công việc thì zui biết bao, 1 người ra đi đó cũng là cái giá mà N fải trả, tuy bùn thật nhưng sẽ tốt hơn, những người khác sẽ nhìn vào đó mà làm gương, làm việc sẽ tốt hơn... Cũng chẳng nên bùn làm gì, chuyển sang chỗ làm mới, sẽ có thêm NV mới...rùi 1 công việc mới, người mới...cũng tốt...Cũng tội nghiệp thật, nhưng ko trước thì sau N cũng sẽ nghỉ mà, nghe mọi người nói do N mún làm vzậy để dc nghỉ, uh thì đã toại nguyện rùi....Lại trống thêm 1 chỗ...
»»  read more



Đừng bao giờ nói với t cái câu “ y là như vzay sao? Cái câu mà đáng lý t fải là người thốt ra kìa khi….Nếu ko y sao t lại cảm thấy hạnh phúc và có ý chờ đợi những tn ngắn ngủi từ bạn, t đâu fải thao thức từng đêm để đổ vào miệng mình những giọt rượu đắng nghét, nếu ko y bạn t đâu thấy mình đau như chưa thừng dc đau khi bạn nói tiếng fũ fàng, nếu ko y bạn sao t fải rơi những giọt nước mắt khi nhận dc những dòng tn như cứa vào tim gan , nếu ko y bạn t sẽ có thể cười nói zui zẻ và có thể nhìn thẳng vào mắt bạn khi tình cờ gặp nhau chứ ko thấy lúng túng như bây giờ, nếu ko yêu bạn sao tim t lại thấy quặn thắt khi nghĩ bạn đang bên ai kia, nếu ko y bạn sao t lại giận dỗi ghen hờn khi thấy bạn đi cùng ai đó ?nếu ko y bạn t sẽ chẳng bao giờ thấy cuộc đời này chỉ là 1 gam màu lạnh lẽo, nếu ko y bạn t sẽ luôn yêu đời chứ ko có ý định từ bỏ cuộc đời tươi đẹp này. Nếu ko y bạn chắc chằn rằng t đã chẳng fải mang cái vết thương quá lớn này. Nếu ko y bạn chắc chằn rằng t đã ko fải như thế này….chẳng biết có fải là t đang sống hay ko nữa…t nói thật đó, hàng ngày t vẫn cười nói zui zẻ nhưng t biết nụ cười của t thật bất ổn và vô hồn, nhiều lúc nói chuyện với khách xong t lại giật mình và tự hỏi tại sao t lại có thể cười khi mà t đang đau như vzậy…bạn nè…như t nói rùi…có những thứ dơ bẩn có thể lau chùi dc ko = cách này thì = cách khác nhưng cũng có những vết thương mãi mãi để lại xẹo và cứ đau âm ỷ dù mình có cố gắng tẩy xoá đi chăng nữa….t vẫn sống, vẫn nói , vẫn cười …nhưng ko có nghĩa là t hạnh phúc.

Bạn à! nếu bạn nói rằng bạn ko fải là 1 người bình thường hay tầm thường gì đó thì t nghĩ t cũng là 1 trong số đó…chưa bao giờ t thấy mình bình thường cả…tất cả mọi thứ đều bất thường đối với t…t chưa bao giờ thấy bùn vì vật chất từ nhỏ tới lớn nhưng tình cảm lại là điều làm t wá bất thường vì t biết tâm hồn t rộng mênh mông, trái tim lại đa sầu đa cảm…đầu óc wa thênh thang….t biết đều này đã làm cho t khổ sở…nếu t yêu thương, có suy nghĩ bình thường như người ta thì ko nói làm gì…

T đã vấp ngã, tưởng rằng ko thể đứng lên dc vì cái vết thương wá lớn nhưng t đã tự chữa vết thương cho mình, đứng lên và đi tiếp = đôi chân của mình mà ko có bạn bên cạnh…quay đầu nhìn lại thời gian đó t thấy mình cừ thật ….

Nếu như bạn nói rằng bạn còn đau hơn t, hơn cái mà t fai chịu đựng…uh thì bạn đau…nhưng t cũng đau…đã làm tổn thương nhau mất rùi…t đã khóc nhiều rùi nên giờ hình như ko còn nước mắt để chảy nữa….cái giờ fút mà t quyết định giũ bỏ tất cả ấy….t muốn khóc 1 trận cho đã như mọi lần đã khóc, rùi sau đó t sẽ qoăng cái nỗi bùn vào sọt rác…wên hết….tui ước đầu óc mình dc trống rỗng…vì trống rỗng thì t sẽ ko còn faỉ nghĩ ngợi gì nữa., t ước mình ko có trái tim …thì t sẽ ko biết yêu thương để ko fải khổ….nhưng mà lúc đó t hơi ngạc nhiên là t đã ko chảy nước mắt, hay nói đúng hơn là chẳng còn nước mắt để mà chảy nữa….nhưng mà t biết trong lòng mình đang dậy sóng…đau và thật đau…và từ đó t bít t đã tự đào mồ cho tâm hồn t….cái mồ cho tâm hồn…

Bạn lại xoa dịu con tim t…bạn có vị trí thế nào trong tim t…1 vị trí rất quan trọng mà mỗi khi nghĩ về bạn luôn làm t hp thậm chí đau nhói…t biết suốt cuộc đời này t sẽ ko thể nào quên bạn cũng như chẳng bao giờ t tìm dc 1 người thứ 2 như bạn nữa…Nhưng đồng thời t cũng biết bạn vẫn mãi là bạn , như như cơn giớ chợt đến chợt đi…. Trên bầu trời, trên cành cây ngọn cỏ…bạn là 1 thế giới khác, t là 1 thế giới khác, bạn là điều gì đó rất xa xôi mà t ko thể với tới dc, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn ngắm…t giờ như con chim bị thương sợ cành cong, nói thật t rất sợ, t sợ mình lại bị vấp ngã 1 lần nữa, khi đó ko biết t có tự đứng lên dc nữa ko? Cái ranh giới giữa niềm tin và sự nghi ngờ đôi khi lại wá mong manh, t đã tin những gì bạn nói, nhưng…cái vết thương vẫn còn wá mới và hành hạ t…t tin là bạn đã nói thật hay ít nhất là t cũng có 1 vị trí nào đó dù nhỏ nhoi trong tim bạn, điều đó đã làm t ấm áp rất nhiều…dù bạn có bên cạnh ai đi nữa tui cũng mong bạn sẽ hp. T hy vọng vẫn có thể đứng từ xa nhìn ngắm bạn, nhưng nếu bạn đi rùi, t biết sẽ ko quay lại vì gió có quay lại nới cũ bao giờ…

T y bạn từ cử chỉ, lời nói, nhìn bạn từ đàng sau t cũng thấy hạnh phúc, nhìn bạn cười t vẫn thấy hạnh phúc, nhìn bạn zui tui cũng thấy hf, nhìn bạn đau t cũng chẳng zui sướng gì và có lẽ bạn nói đúng, t cũng yêu luôn cái nỗi đau của mình vì nhờ đó mà t đã trưởng thành hơn………

»»  read more
tắt ngủ tiếp...6 rưỡi 1 cái hẹn khác lại reo hiện chữ " cafe" mô fật...tắt....nhưng ko dám ngủ vì sợ trễ tour...dậy thay đồ đi ăn sáng rùi về đây ngồi viết tầm fào đợi xe tour đến đón....ây da, có nhiều thứ để kể, có nhiều điều để nói nhưng mà ko có hứng thú bi h, sau vzậy hen, giờ đọc báo giết thời gian, cũng còn cả nửa tiếng nữa mà...Have a good day...xox
»»  read more