
Say rùi, nó đi sinh nhật về và say bí tỉ, nói say bí tỉ thì cũng chẳng đúng vì người ta say bí tỉ thì đâu có mà ngồi đây viết tùm lum như thế này. Uh thì có gì đâu, say thì say mà viết thì viết. Khốn nạn...có loại người hốm nạn tồn tại trên đời này sao?hẳng biết nó có fải thuộc hạng người khốn nạn ko? Đôi lúc nó thấy mình cũng khốn nạn thật...nhưng mà người ta lị hốn nạn hơn........haha...cho đáng đời nó...cũng chẳng tội nghiệp làm gì và cũng chẳng lấy làm lạ lẫm. Trước khi đi nó biết là nó sẽ thấy những gì, chịu đựng những gì. Khốm kiếp...........thui chẳng bùn làm gì.........Nó đang yêu 1 người, chỉ có người đó mới đáng để nó bận tâm...trên đường về nhà, nó chạy nhanh kinh khủng, cứ cắm đầu chạy như điên, mắt nó liêm diêm, và thầm mong nó sẽ đâm đầu vào gốc cây hay trụ điện nào đó chết cho rồi, chết ko kịp trăn trối, ko kịp biết mình đã đau như thế nào, vzậy mà nó ko chết, vẫn chạy băng băng về tới nhà............mấy chục cây số.... quang đường đủ xa để giết chết 1 con người mà sao nó ko chết nhỉ? Chết có gì là ghê gớm..........cũng đơn giản thôi mà................
0 comments:
Post a Comment