Đừng bao giờ nói với t cái câu “ y là như vzay sao? Cái câu mà đáng lý t fải là người thốt ra kìa khi….Nếu ko y sao t lại cảm thấy hạnh phúc và có ý chờ đợi những tn ngắn ngủi từ bạn, t đâu fải thao thức từng đêm để đổ vào miệng mình những giọt rượu đắng nghét, nếu ko y bạn t đâu thấy mình đau như chưa thừng dc đau khi bạn nói tiếng fũ fàng, nếu ko y bạn sao t fải rơi những giọt nước mắt khi nhận dc những dòng tn như cứa vào tim gan , nếu ko y bạn t sẽ có thể cười nói zui zẻ và có thể nhìn thẳng vào mắt bạn khi tình cờ gặp nhau chứ ko thấy lúng túng như bây giờ, nếu ko yêu bạn sao tim t lại thấy quặn thắt khi nghĩ bạn đang bên ai kia, nếu ko y bạn sao t lại giận dỗi ghen hờn khi thấy bạn đi cùng ai đó ?nếu ko y bạn t sẽ chẳng bao giờ thấy cuộc đời này chỉ là 1 gam màu lạnh lẽo, nếu ko y bạn t sẽ luôn yêu đời chứ ko có ý định từ bỏ cuộc đời tươi đẹp này. Nếu ko y bạn chắc chằn rằng t đã chẳng fải mang cái vết thương quá lớn này. Nếu ko y bạn chắc chằn rằng t đã ko fải như thế này….chẳng biết có fải là t đang sống hay ko nữa…t nói thật đó, hàng ngày t vẫn cười nói zui zẻ nhưng t biết nụ cười của t thật bất ổn và vô hồn, nhiều lúc nói chuyện với khách xong t lại giật mình và tự hỏi tại sao t lại có thể cười khi mà t đang đau như vzậy…bạn nè…như t nói rùi…có những thứ dơ bẩn có thể lau chùi dc ko = cách này thì = cách khác nhưng cũng có những vết thương mãi mãi để lại xẹo và cứ đau âm ỷ dù mình có cố gắng tẩy xoá đi chăng nữa….t vẫn sống, vẫn nói , vẫn cười …nhưng ko có nghĩa là t hạnh phúc.

Bạn à! nếu bạn nói rằng bạn ko fải là 1 người bình thường hay tầm thường gì đó thì t nghĩ t cũng là 1 trong số đó…chưa bao giờ t thấy mình bình thường cả…tất cả mọi thứ đều bất thường đối với t…t chưa bao giờ thấy bùn vì vật chất từ nhỏ tới lớn nhưng tình cảm lại là điều làm t wá bất thường vì t biết tâm hồn t rộng mênh mông, trái tim lại đa sầu đa cảm…đầu óc wa thênh thang….t biết đều này đã làm cho t khổ sở…nếu t yêu thương, có suy nghĩ bình thường như người ta thì ko nói làm gì…

T đã vấp ngã, tưởng rằng ko thể đứng lên dc vì cái vết thương wá lớn nhưng t đã tự chữa vết thương cho mình, đứng lên và đi tiếp = đôi chân của mình mà ko có bạn bên cạnh…quay đầu nhìn lại thời gian đó t thấy mình cừ thật ….

Nếu như bạn nói rằng bạn còn đau hơn t, hơn cái mà t fai chịu đựng…uh thì bạn đau…nhưng t cũng đau…đã làm tổn thương nhau mất rùi…t đã khóc nhiều rùi nên giờ hình như ko còn nước mắt để chảy nữa….cái giờ fút mà t quyết định giũ bỏ tất cả ấy….t muốn khóc 1 trận cho đã như mọi lần đã khóc, rùi sau đó t sẽ qoăng cái nỗi bùn vào sọt rác…wên hết….tui ước đầu óc mình dc trống rỗng…vì trống rỗng thì t sẽ ko còn faỉ nghĩ ngợi gì nữa., t ước mình ko có trái tim …thì t sẽ ko biết yêu thương để ko fải khổ….nhưng mà lúc đó t hơi ngạc nhiên là t đã ko chảy nước mắt, hay nói đúng hơn là chẳng còn nước mắt để mà chảy nữa….nhưng mà t biết trong lòng mình đang dậy sóng…đau và thật đau…và từ đó t bít t đã tự đào mồ cho tâm hồn t….cái mồ cho tâm hồn…

Bạn lại xoa dịu con tim t…bạn có vị trí thế nào trong tim t…1 vị trí rất quan trọng mà mỗi khi nghĩ về bạn luôn làm t hp thậm chí đau nhói…t biết suốt cuộc đời này t sẽ ko thể nào quên bạn cũng như chẳng bao giờ t tìm dc 1 người thứ 2 như bạn nữa…Nhưng đồng thời t cũng biết bạn vẫn mãi là bạn , như như cơn giớ chợt đến chợt đi…. Trên bầu trời, trên cành cây ngọn cỏ…bạn là 1 thế giới khác, t là 1 thế giới khác, bạn là điều gì đó rất xa xôi mà t ko thể với tới dc, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn ngắm…t giờ như con chim bị thương sợ cành cong, nói thật t rất sợ, t sợ mình lại bị vấp ngã 1 lần nữa, khi đó ko biết t có tự đứng lên dc nữa ko? Cái ranh giới giữa niềm tin và sự nghi ngờ đôi khi lại wá mong manh, t đã tin những gì bạn nói, nhưng…cái vết thương vẫn còn wá mới và hành hạ t…t tin là bạn đã nói thật hay ít nhất là t cũng có 1 vị trí nào đó dù nhỏ nhoi trong tim bạn, điều đó đã làm t ấm áp rất nhiều…dù bạn có bên cạnh ai đi nữa tui cũng mong bạn sẽ hp. T hy vọng vẫn có thể đứng từ xa nhìn ngắm bạn, nhưng nếu bạn đi rùi, t biết sẽ ko quay lại vì gió có quay lại nới cũ bao giờ…

T y bạn từ cử chỉ, lời nói, nhìn bạn từ đàng sau t cũng thấy hạnh phúc, nhìn bạn cười t vẫn thấy hạnh phúc, nhìn bạn zui tui cũng thấy hf, nhìn bạn đau t cũng chẳng zui sướng gì và có lẽ bạn nói đúng, t cũng yêu luôn cái nỗi đau của mình vì nhờ đó mà t đã trưởng thành hơn………

0 comments:

Post a Comment