Nghe tin giữ vào nữa đêm wa tn của bạn. Tim mình như mún thắt lại. Ban đầu mình tưởng là bà nội bạn wa đời vì già yếu. Nhưng sang hôm sau lại nhận dc tn từ bạn rằng là ba bạn chứ ko fải bà. Mình sợ mình bị nhầm nên liền gọi về nhà mình để xác nhận lại....đó là sự thật. Mình mún ngã quỵ đi vì nghĩ tới bạn. Thương cô bạn nhỏ bít bao... Mình đã khóc thật sự, ko tin đó là sự thật. Ước gì có cánh mình lập tức bay về bên bạn, dc bên cạnh bạn lúc này, để bạn ngã đầu vào vai mình mà khóc, 2 đứa mình sẽ cùng khóc. Mình có thể tưởng tượng dc cảm giác mất đi 1 người thương yêu như thế nào, cái cảm giác đó thật kinh khủng. Mình đã từng mất đi 1 người bà, đó là bà cố của mình, dù sao bà ấy cũng đã già và ra đi cũng là quy luật tự nhiên nhưng mình vẫn rất đau lòng. Còn ba bạn thì lại rất trẻ, ngang tuổi với cha mình...thật ko thể tưởng tượng nổi ba bạn lại ra đi rất dễ dàng chỉ vì 1 cơn đột quỵ vì nhồi máu cơ tim...Cô bạn nhỏ của tui à ! mình ko bít nói gì bây giờ khi mọi lời an ủi hình như là vô nghĩa, chắc chắn mình sẽ về bên bạn, bên cạnh bạn. Chắc chắn là như vzậy, mình bít bạn đang cần mình lắm. Ngay từ nhỏ 2 đứa mình đã thân thiết với nhau...có những chuyện mình ko thể nói dc với ai nhưng lại chia sẻ cùng bạn và bạn cũng vzậy. Bọn mình cùng lớn lên bên nhau...mình rất quý tình cảm đó. Tuy mình đi làm xa nhưng ko có nghĩa tình bạn giữa chúng ta nguội dần. Mình dự định đến tháng 8 mới về nhà vì công việc mình ko về giữa chừng dc. Nhưng vì bạn mình nhất định fải về. Với lại mẹ mình cũng đang bệnh mình cũng mún về thăm mẹ luôn, lỡ như sau này có chuyện gì mình sẽ ân hận suốt đời. Đợi mình về nhé cô abn5 nhỏ của tui.

0 comments:

Post a Comment